Home » Phóng sự
Tìm nguồn nước chống hạn ở Tây Nguyên: Tai nạn chết người đang rình rập
06:58 |
Trong cơn đại hạn, người trồng cà phê ở Tây Nguyên đã làm mọi cách, thậm chí bất chấp nguy hiểm để tìm nước cứu vườn cây - tài sản lớn nhất của họ. “Cuộc chiến” chống hạn không chỉ tiêu tốn tiền của, sức lực, mà còn cướp đi nhiều mạng người do những vụ tai nạn lao động liên tiếp xảy ra.
Xuống “âm phủ” tìm nước
Dưới cái nắng như rang, hàng chục người dân ở xã Cư Né (huyện Krông Búk, Đắk Lắk) chen chúc đào, khoan. Tiếng máy móc đinh tai nhức óc nơi đầu nguồn con suối lớn cạnh đường Hồ Chí Minh. Giữa lòng suối cạn, những cái ao vuông ban đầu được thi công bằng máy múc, về sau hết nước nên người dân đào mãi, tạo thành những cái giếng sâu vài chục mét. Từ trên miệng giếng, tôi rùng mình khi thấy bên dưới có hai người đàn ông đang hì hục, bì bõm dùng máy khoan đục ngang vào lòng đất. Dây điện từ đâu kéo xuống, gắn vào chiếc máy khoan lúc chìm, lúc nổi trong mớ bùn nhão nhoét. Bám sợi dây trèo lên khỏi giếng, anh Lê Văn Hậu - trú thôn 6, xã Cư Né - hổn hển nói: “Đào sâu được 20 mét rồi, toàn bùn nhão chứ không có nước, do vậy tôi phải khoan ngang 11 mũi, trong đó 4 mũi sâu 100m để rút nước về”. Phía trên bờ, ở lưng chừng quả đồi, một chiếc xe công nông đang nhả khói. Hóa ra người dân phải dùng máy nổ chạy dầu diesel phát điện cho máy khoan, nếu có nước lại tiếp tục phát điện để chạy máy bơm. “Nếu không làm cách này thì phải đào thêm một cái hố sâu bên cạnh, rồi thả máy nổ xuống, khoét một lỗ vòi sang giếng hút nước lên, vì vòi bơm của máy nổ không thể dài hơn 10 mét được” - chị Nguyễn Thị Hải - vợ anh Hậu, nói.
Do quá nhiều giếng giữa lòng suối, mà giếng nào cũng khoan ngang cả chục mũi nên đụng nhau loạn xạ, giếng nọ thông giếng kia. Chỉ cần một giếng bơm, các giếng còn lại sẽ bị rút sạch nước nên người dân phải bốc thăm rồi chờ đến lượt bơm. “Tôi bốc trúng số 5, nhưng mới tưới đến người thứ 3 đã hết nước rồi, không may mắn thì chịu thôi” - ông Thái Hồng Vinh thởi dài. Tuy nhiên, ngay cả các giếng không thông với nhau, lượng nước vét được cũng không đáng kể. Bà con lại họp tiếp, tất cả cùng bơm, nhưng cùng đổ nước vào một giếng, rồi lần lượt tưới cho từng hộ. Nhưng như ông Vinh nói: “Lượng nước tích được sau 48 giờ của tất cả các giếng chỉ đủ cho máy bơm hoạt động… 30 phút, nghĩa là tưới được 30 phút lại chờ 48 giờ cho nước kịp rỉ ra. Nhóm tôi có 5 hộ, gom lại gần 4,5ha càphê, nếu cứ như vậy thì biết mấy năm mới tưới hết, chưa đến lượt càphê đã cháy rồi”.
| Dưới đáy giếng sâu 15m, người dân thôn 6, xã Cư Né đang khoan ngang hàng chục mũi, mỗi mũi dài hàng trăm mét để tìm nước ngầm tưới càphê. Ảnh: Đ.T.K |
Tại xã Ea Sin (huyện Krông Búk), giàn máy khoan di chuyển từ các tỉnh Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh vào đang hoạt động hết công suất. Anh Nguyễn Văn Hào - một chủ giàn khoan ở Nghệ An - kể: “Chủ vườn có 1,2ha càphê, nhưng đây là cái giếng thứ 7 họ thuê tôi làm. Chi phí khoan mỗi giếng 30 triệu đồng, nếu không có nước thì chủ vườn chỉ trả chúng tôi một nửa tiền”. Còn chủ vườn - ông Hà Hữu Tào - nói: “Với 6 giếng không có nước, tôi đã mất hơn 100 triệu đồng rồi, nếu cái thứ 10 vẫn không có nước tôi mới bỏ cuộc”.
Những cái chết thương tâm
Trước tình hình hạn hán khốc liệt, nguy cơ trắng tay khi tài sản lớn nhất là vườn càphê chết cháy, người dân đã bất chấp nguy hiểm, tìm nước chống hạn bằng mọi giá. Mới đây nhất, ngày 22 và 24.3, tại xã thôn Thắng Thạch 2 (xã Ia Kha, huyện Ia Grai, Gia Lai) đã liên tiếp xảy ra hai vụ tai nạn lao động (TNLĐ), khiến ông Trần Văn Mười và anh Nguyễn Văn Chung tử vong, nguyên nhân đều là do máy bơm chập điện, ông Mười và anh Chung lội xuống nước sửa chữa và bị điện giật chết. Còn tại xã Ea Ngai - huyện Krông Búk, Đắk Lắk - cũng vừa xảy ra vụ TNLĐ nghiêm trọng khiến 2 người dân thiệt mạng. Vào thời điểm sự việc xảy ra - ngày 17.2, 5 người dân ở xã Ea Ngai vào khu vực Suối Cụt đào mương dẫn nước về tưới càphê. Khi đào đến độ sâu 3m, rộng 5m thì toàn bộ phần đất bên trên bất ngờ sập xuống, 2 người bị vùi lấp chết tại chỗ là anh Nguyễn Văn Lĩnh (32 tuổi) và anh Võ Tấn Sơn (33 tuổi). Thương tâm hơn là trường hợp vợ chồng anh Trần Văn Tam (41 tuổi) và chị Đinh Thị Kim (36 tuổi) - trú tại xã Đại Lào (TP.Bảo Lộc, Lâm Đồng). Để cứu vườn càphê sắp khô cháy, trong khi không còn nguồn nước nào để tưới, anh Tam thuê máy múc đào một cái hồ rộng 120m2, sâu hơn 13m. Sáng ngày 6.3, anh Tam thắt dây an toàn rồi xuống hồ lắp ống tưới càphê, không may sợi dây bị tuột nên anh Tam rơi xuống, kéo theo chị Kim. Do mực nước dưới hồ sâu hơn 3m, bốn phía thẳng đứng, không có chỗ bấu víu nên hai vợ chồng chết đuối, đến trưa hôm sau mới được người dân địa phương phát hiện. Anh chị mất đi để lại hai con thơ - một cháu 14 tuổi và một cháu mới 8 tuổi.
Phần lớn người trồng càphê ở Tây Nguyên chỉ mong kiếm đủ nước để vườn cây không bị chết, chứ không hy vọng thu hoạch được gì, dù bao nhiêu tiền phân bón, xăng dầu và sức người đã... “hút sâu vào đất”.
Theo Lao động Online
Nhức nhối nạn lừa gạt, bóc lột lao động bốc xếp
06:53 |Một nhóm đối tượng đã thành lập nhiều công ty, đăng tuyển dụng rầm rộ trên Internet với công việc xếp sắp nhẹ nhàng, chế độ phúc lợi tốt… Nhưng thực tế, người lao động “dính” vào thì chẳng khác nào rơi vào địa ngục. Tình trạng lừa gạt lao động bốc xếp này đã diễn ra từ nhiều năm nay, ngay tại TP.Hồ Chí Minh, nhưng không được xử lý đến nơi đến chốn. Hậu quả là mỗi ngày có hàng trăm người lao động bị lừa tiền. Không chỉ bị bóc lột sức lao động, nhiều người phản ứng còn bị các đối tượng này đánh đổ máu!
Xem thêm…
Kỳ 1: Lần theo những kẻ “treo đầu dê, bán thịt chó”
Giăng bẫy…
Anh Đ.V.Long, ở quận 7, TPHCM, từng làm công nhân ở KCX Tân Thuận (TPHCM), hết hợp đồng lao động, công ty không ký tiếp nên thất nghiệp. Giữa tháng 2.2016, anh lên mạng internet tìm việc, khi gõ “xin viec lam”, ngay lập tức trang tìm kiếm google cho ra kết quả một số công ty cần nam nhân viên làm công việc sắp xếp thùng sữa với mức lương 500.000 đồng/ngày. Anh chọn mẫu đăng tuyển của Công ty vận tải xếp dỡ & đầu tư Phát Đạt. Với nhu cầu tuyển 200 lao động phổ thông, chuyên sắp xếp thùng sữa, bánh, kẹo, mỳ tôm trong kho lên băng chuyền, băng tải, xe nâng, xe đẩy hỗ trợ… Lương 500.000 đồng/ngày, được công ty đóng BHXH, BHYT, nghỉ phép, thưởng tháng 13, có căng tin nấu ăn miễn phí, chỗ ở, nơi làm việc thoáng mát, nếu đi lại, công ty hỗ trợ 300.000 đồng/tuần…
Trước những thông tin quá hấp dẫn, anh Long đã không ngần ngại gọi điện cho một người tên Đại, có số điện thoại 0981…131 để liên hệ xin việc. Người này đề nghị anh Long mang theo 340.000 đồng, bản sao CMND và CMND gốc đến chân cầu vượt An Sương (quận 12, TPHCM). Tới đó, sẽ có người đến đón anh Long tới trung tâm giới thiệu việc làm để nhận việc.
Đón anh Long ở gầm cầu vượt An Sương là một người thanh niên da ngăm đen, ốm, nói giọng bắc, dùng số điện thoại 0966…132. Không mảy may nghi ngờ, anh Long đi theo với hy vọng sẽ tìm được việc làm tốt. Anh Long kể lại: “Nơi làm thủ tục, ký hợp đồng là một căn nhà 2 tầng, nằm ngay mặt đường quốc lộ 1A, cách ngã tư An Sương chừng 500m. Tầng trệt căn nhà, nơi làm thủ tục có phần nhếch nhác, không biển hiệu, không số nhà. Bên ngoài có vài ba thanh niên canh chừng, mắt ngó nghiêng, đảo qua đảo lại dò xét bất kỳ người nào đến đây. Cánh xe ôm của trung tâm ra vào tấp nập, chờ người vào làm thủ tục nhận việc hoặc chở ra bến xe. Người rất đông, mặt mày ai cũng hớn hở vì nghĩ mình sẽ có được việc làm tốt”.
| Mẫu “Hợp đồng khoán việc” mà công ty TNHH Thương mại dịch vụ vận chuyển Long Nam đưa cho người lao động. Ảnh: L.T |
Phần mình, anh Long được một người tên Vũ Thị Hương tư vấn và yêu cầu anh đóng 340.000 đồng, theo lời giải thích của các đối tượng này thì đây chính là tiền thế chân và đồng phục. Nếu anh Long làm được 10 ngày thì công ty sẽ trả lại tiền. Sau khi đối chiếu CMND, thu tiền, các đối tượng đưa cho anh Long một tờ giấy “Hợp đồng khoán việc” với nhiều thông tin không rõ ràng đề nghị anh Long ký vào, đi làm ngay. “Họ hướng dẫn tôi chạy đến cổng KCX Tân Thuận (quận 7) rồi gọi vào số điện thoại 0126…4408 để có người hướng dẫn. Người đàn ông đón tôi nói thẳng với tôi rằng công việc không phải là xếp sữa, bánh mà là bốc vác ngoài nắng, lương tính theo tấn với tiền công là 17.000 đồng/tấn. Theo lời người đàn ông này, đã có rất nhiều người đến đây làm được một vài hôm, chịu không nổi nên bỏ việc, về trung tâm đòi lại tiền cũng không được mà còn bị đánh. Và khuyên tôi nếu chưa đến bước đường cùng, không còn việc nào khác thì quay về trung tâm, lấy lại tiền, giấy tờ. Làm liền trong ngày may ra còn kịp, nếu để sang ngày thứ 2, trung tâm sẽ không trả, lằng nhằng còn bị đánh” - anh Long kể lại.
Người đội mũ bảo hiểm là đối tượng đã quát tháo, chửi bới và là người trực tiếp đưa anh Đ.V.Long đến “văn phòng” giới thiệu việc làm của nhóm đối tượng này.
|
Không chỉ mất tiền mà còn… mất máu!
Ngay lập tức, anh Long quay trở lại trung tâm giới thiệu việc làm để đòi tiền thì được 3 thanh niên mặt mày bặm trợn “hộ tống” sang một căn nhà khác, cách chỗ giới thiệu việc làm 3 căn nhà. Anh Long kể lại: “Ngoài tôi ra còn có 5, 6 người lao động khác, vẻ mặt đau khổ. Nhiều người trong số họ đã bật khóc, mắt mũi sưng húp. Một người đẩy tôi vào trong nhà, hai tên canh bên ngoài. Tôi từng là đứa vào tù ra tội, hoàn lương kiếm việc tử tế lại gặp những kẻ lưu manh, lường gạt người khác. Tôi không sợ, định liều mạng với bọn chúng vì quá tức giận. Tôi làm dữ thì được trả lại một ít tiền, nhiều người thấy vậy liền nhờ tôi can thiệp, nhưng tôi làm sao giúp hết được họ!”
Theo tìm hiểu của chúng tôi, ngoài số tiền đóng thế chân tại trung tâm là 340.000 đồng/người, người lao động khi tới nơi làm việc còn phải đóng thêm các khoản tiền khác như tiền đăng ký tạm trú tạm vắng 50.000 đồng, tiền xe ôm ít nhất là 100.000 đồng. Trái với lời quảng cáo trên các trang web, các trung tâm này giới thiệu cho người lao động việc bốc vác nặng nhọc, hóa chất độc hại ở ở ga Sóng Thần, tổng kho Sacombank (Bình Dương), chỗ ở bẩn thỉu, nhếch nhác. Tiền lương không được nhận hàng ngày, lại bị bớt xén, ăn uống khổ cực… Người lao động không cầm cự nổi qua 10 ngày thì mất hết: Không được nhận lương, không lấy lại được tiền thế chân, đòi tiền thì bị hăm dọa, đuổi đánh! Trường hợp của anh Long được xem là cá biệt khi đòi lại được 1 phần trong số tiền đã đóng, còn lại đa phần người lao động đều phải chịu cảnh “tiền mất tật mang”.
Khi biết chúng tôi tìm hiểu về trung tâm giới thiệu việc làm này, chị M - buôn bán tạp hóa lâu năm gần khu vực cầu vượt An Sương, cho biết: “Mỗi ngày họ chở ra chở vào cả trăm người. Sau đó cũng từng đấy người tới đây khóc lóc xin lại tiền”.
Theo lời chị M, nếu lấy ngã tư An Sương làm tâm thì trong bán kính 1km đều có “tai mắt” của các đối tượng này. Chị M kể, nhiều người dân và một số người chạy xe ôm ở đây đã chứng kiến rất nhiều trường hợp những lao động ở quê ra bị lừa lấy hết tiền, mất cả xe máy, phải đi xin tiền làm lộ phí về quê. “Tôi nhớ nhất là một trường hợp, có một thanh niên sau mấy năm tích góp làm việc ở Bình Dương, mua được chiếc xe máy, qua mạng internet nên lên đây kiếm việc, thay đổi chỗ làm. Sau khi đóng tiền, người thanh niên đó được một nhóm 2, 3 người rủ về phòng trọ ở để chờ một công việc như ý. Khi đi nhận việc, chúng lừa người thanh niên đó vào bên trong phỏng vấn, bọn chúng ở bên ngoài lấy xe, mang theo cả túi xách, hành lý. Mất của, mất hết giấy tờ, người thanh niên đó về đây trình báo thì bị dọa nạt, đánh đuổi. Chúng tôi cho tiền, mấy ông xe ôm này chở ra bến xe để về quê” - chị M kể lại.
Nhiều người dân xung quanh, khi được chúng tôi hỏi về trung tâm giới thiệu việc làm này đều tỏ ra khá e dè, trả lời dè chừng. “Chúng tôi chứng kiến nhiều trường hợp bị đánh đến toác đầu, chảy máu, đi báo công an thì bọn họ bám theo đánh luôn. Chúng tôi làm ăn lâu dài ở đây, càng phải cẩn thận, không dám tố cáo, sợ bị trả thù” - người đàn ông chạy xe ôm ở chân cầu vượt An Sương rụt rè kể.
Theo Lao động Online