Đừng thần tượng hóa tấm áo từng vấy máu đồng bào

06:36 |
Chúng ta không nên mang đôi mắt thù hằn vào rạp hát nhưng cũng đừng thần tượng hóa tấm áo từng vấy máu đồng bào. 
Nhiều nhân vật của làng giải trí Việt (Hồ Ngọc Hà, Trấn Thành, Hoàng Thùy Linh, Sơn Tùng – MTP) trong quân phục Hàn Quốc.
Hậu Duệ Mặt Trời có lẽ là từ khóa hot nhất trên các diễn đàn, trang mạng xã hội hiện nay, nhất là các trang dành cho mẹ bỉm sữa và giới nữ tuổi teen. Đây là tên của bộ phim Hàn Quốc dài 16 tập, chủ yếu nói về quân đội Hàn trong sứ mệnh bảo đảm hòa bình thế giới.
Chưa chính thức công chiếu, phát sóng, song, bộ phim đã thu hút hơn 1 tỉ khán giả Trung Quốc tìm xem trực tuyến. Ở Việt Nam, con số này cũng lên tới hàng trăm nghìn người. 
Việc một bộ phim Hàn gây bão ở Việt Nam chẳng có gì lạ. Song, mấy ngày qua, đã có những ý kiến phê phán về việc "cuồng" phim này của khán giả trẻ.
Nhất là khi một số ca sĩ, sao showbiz hớn hở khoe những bức ảnh mặc quân phục Hàn, giống của diễn viên họ thần tượng trên Facebook. Có hẳn những ứng dụng trên App Store, CH Play để có thể ghép ảnh mình vào những bộ quân phục Hàn Quốc.
Các ý kiến phê phán chủ yếu nhắc nhở lại những nỗi đau kinh hoàng mà lính Đại Hàn đã gây ra cho nhân dân ta tại các tỉnh Nam Trung Bộ. Chúng được coi là những kẻ khát máu, dã man hơn bất cứ kẻ thù xâm lược nào từ trước tới nay khi hãm hiếp phụ nữ, người già, phanh thây trẻ em. Có làng chỉ còn một người may mắn sống sót trước sự tàn độc của lính Hàn.
Bia căm thù giờ vẫn còn đứng kể tội giặc Hàn ở nhiều làng Trung Bộ. Vì những lý do đó, mà một số người thấy bất bình khi giới trẻ đang tung hô bộ phim về quân đội Hàn Quốc hiện nay.
Trước sự phê phán ấy, đã có nhiều lời phản biện lại. Đa số đều cho rằng, đó là chuyện của lịch sử, quá khứ. Nghệ thuật chỉ nói tiếng nói của nghệ thuật.
Bảo Anh, Ông Cao Thắng, Đông Nhi trong quân phục Hàn Quốc.
Tôi cũng đồng ý với quan điểm cho rằng, phim ảnh chỉ là giải trí, là nghệ thuật. Chiến tranh đã xa rồi. Chúng ta không nên mang đôi mắt của sự thù hằn đem vào rạp hát.
Chưa kể, dù sao thì Hàn Quốc cũng là đối tác tin cậy của ta trên nhiều lĩnh vực, họ giúp đỡ ta nhiều trong quá trình hội nhập. Hiện nay, đất nước họ vẫn là thị trường an toàn và màu mỡ cho lao động Việt Nam. 
Nhưng, thích phim, ngưỡng mộ diễn xuất của diễn viên khác hẳn với việc chúng ta bỏ quên lịch sử. Bỏ quên rằng, bộ quân phục của quân Đại Hàn nhuốm đầy máu của người Việt Nam. Vẫn còn không ít người dân Trung Bộ đang chịu nỗi đau do lính Đại Hàn gây ra.
Tất nhiên, những bộ quân phục dính máu kia không phải quân phục mà các diễn viên đang mặc. Các diễn viên không có tội. Bộ quần áo họ đang mặc đang mang thông điệp rất tốt. Nhưng dù tốt đến đâu, thì việc người trẻ Việt bỏ quên lịch sử, hớn hở khoác lên mình chiếc áo ấy, cũng có chút gì đó lố lăng, phản cảm.
MC Trấn Thành khoe ảnh ghép của mình với bộ quân phục quân đội Hàn Quốc.
Tôi tin, bộ quân phục của những người lính Cụ Hồ còn đẹp hơn nhiều. Dĩ nhiên, nó chỉ đẹp với những người có lòng tự tôn dân tộc, trân trọng lịch sử đất nước và biết điều hòa giữa quá khứ - hiện tại - tương lai. 
Còn việc không hiểu lịch sử, lỗi lớn nhất thuộc về người làm giáo dục, văn hóa. Nhưng đừng nói giới trẻ chúng ta vô can.
Ám ảnh nhất với tôi lúc này, có lẽ là câu hỏi: Tại sao chúng ta ko có được những bộ phim làm khán giả trong nước bỏ cả phim Hàn để xem? Và bao giờ chúng ta mới có phim gây bão trên khắp thế giới?
Còn với các bạn trẻ, các ngôi sao showbiz thì tôi cũng chỉ muốn nhắc lại thêm một lần: Chúng ta không mang đôi mắt thù hằn vào rạp hát nhưng đã là người của công chúng thì cũng không nên thần tượng hóa tấm áo từng vấy máu đồng bào.
Theo PetroTimes
Xem thêm…

Bạn chọn gì từ Internet?

06:26 |

Ảnh mình họa
Mẹ anh, bác Đông, kể là trong hai năm điều trị, cũng có lúc người lính trở nên thất thường vì những khó khăn tinh thần, nhưng giờ anh dường như ổn. Tôi vào thăm anh Đinh Văn Dương - chiến sĩ duy nhất sống sót sau vụ rơi máy bay Mi171 hai năm về trước. Anh đã mất hai chân, không còn ngón tay, và cơ thể bị biến dạng nặng vì bỏng.
Anh nói nhiều chuyện. Nhưng chi tiết tôi nhớ nhất trong chuyến thăm, là cái cách anh Dương trở lại với cuộc sống: anh nằm nghiêng trên giường, phía trước là một chiếc máy tính bảng và một điện thoại thông minh. 
Anh dùng bàn tay đã không còn đốt của mình để lướt hai thiết bị ấy, và giao tiếp trở lại. Anh mới lập Facebook kể từ sau khi tỉnh lại. Anh liên lạc trở lại với bạn bè, trong đó đặc biệt là thân nhân của những đồng đội đã ra đi trên chuyến bay hôm ấy.
Ngày xưa tôi hay đọc Chu Lai. Ông thành danh nhờ vào việc miêu tả người lính trở về cùng những vết thương cả thể xác và tinh thần. Nhưng tôi nhớ người lính của Chu Lai thường cô độc. Từ “Phố”, “Ăn mày dĩ vãng” đến “Vòng tròn bội bạc”, họ luôn mang dáng vẻ chật vật trong việc tìm lại những kết nối với con người khi quay lại cuộc đời.
Tôi lớn lên trong thời đại Internet bùng nổ, mười mấy tuổi đã đi mượn modem của bạn cắm vào đường dây điện thoại cố định, rồi lướt một vài trang web. Tôi không thực sự cảm nhận được sự thay đổi của xã hội thông tin, bởi tôi là một phần của nó.
Nhưng phải đến khi nhìn hình ảnh của người thương binh nằm trên giường bệnh, dùng hai bàn tay đã hỏng lướt màn hình cảm ứng, tôi mới thấy được rằng xã hội đã thay đổi nhiều thế nào. Bởi hình ảnh người lính, được xây dựng trong đầu mỗi người Việt Nam chúng ta, qua văn học nghệ thuật, là một cái gì rất cũ, rất chân phương.
Còn ở đây, trước mắt tôi, là một người lính đang đối mặt với những thử thách cực lớn về thể xác và tinh thần. “Thuốc” của anh là điện thoại thông minh, là Internet, là những kết nối số.
Internet xuất hiện ở nước ta từ rất sớm, nhưng do vấn đề hạ tầng, những ngày cuối của thế kỷ 20, nó vẫn là cái gì rất xa xỉ. Nhưng mọi thứ thay đổi nhanh đến mức bây giờ bà ngoại tôi, đã ở tuổi gần 90, cũng có một trang Facebook do con cháu lập cho. Con trai tôi chưa đầy 2 tuổi đã biết tự vào YouTube xem video các trò chơi. Cháu vuốt xem danh sách video bằng ngón cái, click vào video mình thích bằng ngón trỏ, rất điệu.
Tôi cũng thay đổi. Những ngày này của năm 2001, thời điểm mà VnExpress thành lập, tôi nhớ là mình còn phải lên xin cô giáo dạy Sử được kiểm tra lại để tránh điểm liệt. Hồi ấy tôi chỉ học Toán, Lý, không hiểu học môn Sử để làm gì - giống nhiều bạn học sinh bây giờ. Nhưng 14 năm sau, năm 2015, loạt bài của tôi về đường Trường Sơn và chiến dịch babylift trong dịp 30/4, cũng trên tờ báo này, thu hút gần 2 triệu lượt đọc. Tôi đã học và đã đọc, đã kịp yêu lịch sử đất nước mình nhờ vào những kiến thức trên Internet.
Mọi thứ có lẽ đã bắt đầu từ năm 2001, quãng sau thời gian mà bong bóng dot-com bùng nổ, khi cấp lãnh đạo cao nhất ra chỉ đạo về việc phát triển Internet và số lượng người dùng tăng đột biến. Từ năm 2001 đến nay đã 15 năm, hôm nay tờ báo mà các bạn đang đọc cũng đã 15 tuổi, chúng ta có một xã hội thông tin khá hoàn chỉnh, băng thông rộng ở khắp nơi và 1/3 dân số có thiết bị thông minh. Nhưng ứng xử với điều đó như thế nào, cũng vẫn là điều cần suy nghĩ.
Tôi vẫn thấy bao nhiêu đời tư showbiz hay những điều phù phiếm khác choán màn hình của mình mỗi ngày. Xã hội thông tin bùng nổ nhưng rất nhiều phần năng lượng của nó để dành cho việc giết thời gian. Chúng ta thiết lập rất nhiều “kết nối” với những người mẫu có scandal nhưng thiếu nhiều kết nối có ý nghĩa khác, nhiều san sẻ khác.
Tôi muốn tin rằng năng lượng tích cực của xã hội vẫn nhiều. Trong bối cảnh mà thông tin tràn ngập mạng xã hội, vẫn có hơn 30 triệu lượt đọc VnExpress mỗi ngày, dường như phản ánh mong muốn tìm kiếm những tin tức được kiểm chứng và tin cậy.
Đó là điều khiến những người viết như tôi còn vững tâm.
Theo VNexpress
Xem thêm…

Nỗi xấu hổ 'Học sinh giỏi'

06:18 |

Ảnh minh họa
Tại lễ bế giảng năm học đầu tiên của đời học sinh, tôi hồi hộp và đầy sung sướng khi nghe cô hiệu trưởng đọc tên mình trong danh sách học sinh tiên tiến.
Tôi học trường Thực nghiệm, khóa 4. Những năm đầu thập niên 1980, trường mới chỉ có 4 khối, vẻn vẹn vài lớp với trên dưới 200 học sinh, đủ để có thể xưng danh hết học sinh giỏi và học sinh tiên tiến trong lễ bế giảng. Lớp tôi, khoảng 25 học sinh, chỉ có 2 - 3 bạn đạt học sinh giỏi, tiên tiến chắc non chục bạn. Ngày đó học sinh trung bình, kém, đúp không ít. Danh hiệu tiên tiến mà tôi đạt được là một niềm tự hào không hề nhỏ.
Con tôi đang học tiểu học. Tôi nhớ mãi cuộc điện thoại của cô giáo chủ nhiệm lớp vào một dịp cuối năm học. Cô chia sẻ về tình hình học tập của con tôi, một môn của cháu điểm thi còn thiếu chút nữa mới đạt học sinh giỏi, nhưng cô không nỡ để cháu ở mức tiên tiến, vì nhiều bạn học kém hơn cũng được nâng lên giỏi, mặt khác, một hai bạn “bị” tiên tiến là những thành phần cá biệt, quá kém và hư. Tôi hiểu tấm chân tình của cô. Con tôi sẽ rất buồn và tủi thân, thậm chí mất tinh thần phấn đấu nếu nằm trong tốp cá biệt. Cùng nghề, hơn ai hết, tôi thấu hiểu vì sao cô phải làm thế. Dù vậy, tôi vẫn trả lời thẳng thắn rằng tôi hoàn toàn đồng tình và ủng hộ nếu cô để điểm số và thành tích của con tôi cũng như toàn bộ các bạn trong lớp đúng với thực lực.
Những năm đầu vào nghề giáo, tôi được phân về một trường cấp hai thuộc khu vực dân trí không cao, học sinh không chăm ngoan. Với tâm huyết tạo dựng những lứa học sinh trung thực, nghiêm túc, biết đánh giá đúng và dám chịu trách nhiệm trước thực lực của mình, tôi chia sẻ thẳng thắn cùng học sinh quan điểm giáo dục của bản thân trước khi vào điểm với kết quả hơn 10 em ở mức trung bình. Điều này đồng nghĩa với việc hơn 10 học sinh đó sẽ mất danh hiệu học sinh giỏi, mất cơ hội cộng điểm trong kỳ thi chuyển cấp, và lớp tụt hạng trong bảng xếp hạng thi đua... Việc làm chưa từng có tiền lệ này vấp phải sự phẫn nộ của giáo viên chủ nhiệm, tôi được yêu cầu phải nâng toàn bộ điểm ở mức trung bình lên mức giỏi. Tôi trả lời rằng không thể cho điểm giả dối như vậy, rằng cần trung thực và minh bạch trước học sinh, rằng không thể đánh đồng sự cố gắng và năng lực của cả lớp như nhau.
Các đồng nghiệp khác nhìn tôi với ánh mắt không đồng tình, cũng không phản đối. Tôi bị ám ảnh mãi bởi những ánh mắt đó, những ánh mắt chất chứa đủ mọi nỗi niềm không thể bộc bạch. Việc tôi làm là đúng, nhưng lại không giống với tất cả. Tôi hiểu thế nào là tách mình ra khỏi đám đông. Tỷ lệ học sinh giỏi của trường vốn luôn đạt trên 95%, còn lại là tiên tiến, hầu như không có trung bình và kém. Tôi hiểu mình đơn độc trong cuộc đấu. Dù là cuộc đấu nhằm giành lại những điều tốt đẹp, đúng đắn đã mất từ lâu, nhằm gây dựng lại những giá trị đích thực chốn học đường. Không có đồng đội, tôi cầm chắc phần thua. Tôi bất lực và đau đớn nhìn những thế hệ học trò lần lượt ra trường với cuốn học bạ giả dối, thành tích giả dối. Càng bất lực và đau đớn hơn khi chính những học trò đó hài lòng và mỉm cười nhận cuốn học bạ “không phải của mình” làm hành trang vào đời, với suy nghĩ chính các thầy cô cũng đã làm điều giả dối.
Danh hiệu tiên tiến - sự phấn đấu cao độ, niềm tự hào lớn của thế hệ tôi, giờ lại là sự thất bại, niềm hổ thẹn ghê gớm của học sinh và phụ huynh. Nhưng “Giỏi”, theo tôi, phải được hiểu là “sự vượt trội”, mà “sự vượt trội” dĩ nhiên không bao giờ có thể chiếm đa số. Có một sự thật mà tất cả chúng ta đều phải công nhận. Đa số chúng ta là những người bình thường, nếu muốn “Giỏi”, ngoài năng khiếu bẩm sinh, thì phải thực sự đầu tư, phải nỗ lực vượt bậc, phải phấn đấu trong một thời gian dài… và cũng chỉ có thể “Giỏi” ở lĩnh vực mà mình chuyên sâu.
Tôi không có thói quen đánh giá một học sinh là giỏi theo chuẩn hiện nay. Đơn giản vì tôi nghĩ khó lòng giỏi thực sự mười mấy môn học trong chương trình phổ thông. Tôi xót xa khi nhìn các em học và học, môn nào cũng phải học để đạt giỏi, nhưng rút cục, không thực sự đam mê, không thực sự am hiểu một lĩnh vực nào. Với tôi, nếu một học sinh chỉ đạt danh hiệu học sinh trung bình, nhưng em đó nổi trội về một lĩnh vực nhất định… tôi vẫn cho là giỏi và rất đáng trân trọng.
Ngành giáo dục, như tôi chứng kiến, đã trải qua rất nhiều cuộc cải cách. Nhưng những cải cách này sẽ chỉ thực sự mang lại hiệu quả nếu tôn trọng bản chất của giáo dục như một quá trình truyền đạt - tiếp nhận kiến thức. Mọi thay đổi nếu có, phải là nhằm cho quá trình đó đạt hiệu quả thực chất, chứ không phải nắn chỉnh nó để phục vụ cho những mục tiêu phi giáo dục.
Theo VNexpess
Xem thêm…

Copyright ©THT - Được biên soạn và sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau - Thiết kế web: Bùi Trọng Thái - nguồn:duy3s.com/
Bùi Trọng Thái